HÀNH TRÌNH.

http://files.myopera.com/Rahmatlive/albums/13479302/hrrvju.gif

   Mình vốn không quen đi đường tắt. Đi thật chậm, theo cách của mình. Dù đôi lúc mình cảm thấy đơn độc...Mình có nhiều con đường để đi, có nơi rộng và thoáng, có nơi cao và tầm nhìn xa, có nơi mượt mà êm đềm cũng có nơi trưc trắc, vật vã, trập trùng… Nghĩa là nhiều hướng để mình lựa chọn. Nhưng mỗi người chỉ có một hành trình, đi sai hành trình ấy có khi cả đời không thể quay lại nơi bắt đầu để đi đúng con đường của mình.
   Những con đường thênh thang gió từng khiến mình rất lạnh…Mình từng nghĩ, hành trình ấy là của riêng mình, chỉ có mình mới có thể đi đúng hành trình của mình, không thể ai tranh đoạt, ngoại trừ chính mình lạc bước. Nhưng không phải… Thế giới quá rộng lớn, con người quá đông đúc… Con đường tưởng là của mình kia chẳng mênh mông như mình tưởng, nó chật hẹp, bắt buộc con người ta phải cẩn trọng, nâng niu từng cơ hội để bước tiếp. Đích có thể nhìn thấy đấy nhưng đến được nó không phải là dễ.

   Mình từng yêu, từng tuyệt vọng, từng xem nhẹ mọi thứ kể cả bản thân. Mọi điều trở nên nhạt nhẽo, vô duyên. Chỉ có cơn mệt mõi kéo đến, chỉ có những cơn gió mạnh tát thẳng vào mặt và vò tóc đến xác xơ. Mình chỉ muốn trầm mình trên cỏ xanh hay trên lớp sóng bạc biển khơi. 

    Không nghĩ gì cả, nỗi đau rồi sẽ tan theo sóng nước, ngay cả tóc  cũng thành một thứ rong rêu nào đó và trái tim mắc cạn vào một bến sông lở. Tâm hồn thâm kín của mình như một khu vườn bí ẩn, những bông hoa khoe sắc trong bóng tối và hương thơm chỉ có ánh trăng cảm nhận.

   Mình từng sống với niềm tuyệt vọng thăm thẳm như vực sâu... hun hút...Dưới đáy của tuyệt vọng mình nhìn bầu trời xanh, cơn gió thoảng và hương thơm của loài hoa chỉ bừng sáng trong đêm. Mình nhận ra mình thật vô duyên, ngớ ngẩn.

Và rồi mình lại yêu buổi ban mai trinh nguyên  nắng nhuộm hồng chiếc lá mùa xuân, tiếng chim lích tích dưới tán cây Xanh… Yêu hạt mưa đẫm lạnh của mùa chướng đọng lại những ưu tư không lời…Hành trình của mình lại tràn đầy cảm xúc…Hành trình ấy tồn tại trong tâm hồn mình, rung động và lung linh, nó khác xa với con đường hiện thực mình đang đi, chật hẹp và bon chen.

   Thời gian với mình cũng như một con đường, càng đi càng thấy ngắn, càng  đi càng thấy vô cùng, càng đi càng thấy không thể quên được ngày hôm qua. Nhớ đèn đường sẫm màu một đêm gần về sáng trên góc phố, quán trà đá, bên cạnh bến xe mình đã im lặng chờ một ban mai được ngắm nhìn từ phía khung cửa sổ có tấm rèm che màu vàng nhạt.

   Hành trình của mình không chỉ biết vui, mỉm cười mà còn biết buồn, biết khóc và những nỗi niềm riêng ẩn không tên gọi. Một nỗi buồn nhè nhẹ thôi nhưng đã ngấm dần vào người khiến cái nhìn bắt đầu nhạt nhòa dần và xô vào cái địa hạt huyền ảo, chiêm bao không còn là lý trí.

http://gi122.photobucket.com/groups/o279/PDWSKSWSBD/x7a8rp0s-1.gif
Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét