MẶN ĐẮNG VỊ ĐỜI.


Nó muốn khóc, đôi mắt đỏ hoe, khóe mi cay, những giọt nước ngân ngấn bắt đầu chảy dài xuống má, vị mặn thấm nồng trên môi, vậy là những giọt nước mắt tuôn trào, cứ tuôn, tuôn theo cảm xúc đè nén, buồn bả, mệt nhọc, khốn khó… tất cả như khối chì đó, thế mà lại nhấn nhịn, gói gọn trong giọt nước mắt, lạ thật...

Có giọt nước mắt mang khổ đau, hụt hẫng, cũng có giọt nước mắt mang niềm sung sướng, hạnh phúc, nhưng hôm qua giọt nước mắt nơi nó mang hình hài buồn khổ, tội nghiệp!.

Khi buồn..bắt đầu miên man, nhảy nhót với hàng khối tự sự, tâm tình, và nghe mãi một bản tình ca đầy ý niệm nào đó, réo rắt đến dằn vặt lòng, rồi sụt sùi khóc, lại khóc, nó khóc trong sự cầu nguyện mình sẽ bừng tỉnh, sẽ thắng vai, vững vàng đứng dậy dù phải trải qua bất cứ khổ đau nào. 

Con người mạnh mẽ thế nào, dũng cảm ra sao chẳng phải ở việc dám nhìn thẳng và đối diện với khổ đau, thất bại hay sao, nó đang bảo mình như thế. Nó đã khóc vì gia đình, vì người nó yêu thương bằng cả trái tim, vì bạn bè đã tin yêu hết mực, để lại đằng sau đôi mắt khô là những phút lắng lòng im thinh thích, với câu hỏi vặn vẹo “mình đã gieo gì để gặt được thế này?”, trách hờn, lại là trách hờn, chì chiết bản thân, chẳng được chi cả.

Khóc khi buồn đau, thất vọng, chán chường, cứ để những giọt nước mắt mặn đắng mùi vị đời làm nó nghiêng ngã, chênh chao, để sau khi lau khô, gượng cười nó biết mình đang ở đâu giữa mọi người, giữa cuộc đời này.


Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét