PHỐ VỀ ĐÊM.

     Phố về đêm thật yên ả và vặng lắng! Xa xa những ngọn đèn đường mờ mờ leo lét soi rọi cho từng phiến lá lớt phớt, rớt rơi trong tiếng gió hoang tàn, dìu dập, uốn éo trở mình trên cái vựa ân tình héo khô, ôm trọn một hồi ức đau thương, lạc loài khe khẽ rót vào hồn nó. Gió vẫn cứ hiu quạnh rong ruổi thổi mãi trên sa mạc cô đơn, mòn mỏi suốt một thời mộng mị mà yêu thương thì vẫn còn lọt thỏm đâu đó trôi thật buồn trong đêm.
     Yêu nhiều, khóc nhiều để rồi kết cục lại là những nỗi đau mà không thể nói hết bằng lời, và có lẽ không bao giờ đủ thời gian để nó nói hết về tình yêu sắp phải mất đi vội vã, trong cái giấc mộng hảo huyền đã tàn phá cả cuộc đời vô tội của nó.
     Tha thiết đến nao lòng nó, vồn vã một mình bước đi trên con phố réo rắt tiếng sầu vương ngập lối, để đuổi kịp cái tiếng sóng dịu êm, cái tiếng mùa Thu trong vắt, và cả cái tiếng hôn ngọt ngào say đắm, bỏng cháy trong lòng nóng hổi. Rồi trong đêm khuya mộng mị chỉ nó với cái bóng của mình ôm trọn một giấc mơ riêng, nhỏ nhoi vào lòng mà thầm nghĩ: Phải chăng tình yêu chỉ là một giấc mơ dài, không có điểm tận cùng, và niềm hạnh phúc ấy sẽ được tìm thấy trên mỗi chặng đường nó bước qua dù biết là lưu luyến, là xót xa nhưng mà tình nhỏ thì làm sao quên khi mà trên đường về của nó giờ đây lẻ bóng một người.
     Có phải những mối tình thường dang dở là những mối tình đẹp nhất và ngọt ngào nhất? Chắc vì lẽ đó mà nó có cứng rắn bao nhiêu, có bao dung bao nhiêu thì nó cũng không thể trốn chạy ký ức đã từng lưu giữ một chuyện tình vu vơ của riêng nó không có bắt đầu mà chẳng bao giờ kết thúc. Nó cần dừng lại mà quay về đối diện với thực tế để rồi bước nhanh hơn, nó cần rộng lượng cho đi để rồi nhận lại nhiều hơn, nó cần bình tĩnh khóc thật lớn để rồi cười thật to và cần bình yên một mình để biết có nhau quan trọng như thế nào? 
     Đời người lãng mạn nên cái nỗi buồn được chiều chuộng ăn theo nên chẳng bao giờ nó có trọn vẹn niềm vui vì thế với nó tình yêu ngày trước không bao giờ chết đi mà như là một phần cuộc đời nó mà thôi! Từng ngày trôi qua kể từ khi nó giã biệt cái tình yêu đong đầy đó dường như giấc ngủ của nó không còn trọn vẹn như trước mà nó trở nên hao gầy xót xa rồi nhẹ nhàng nặng trĩu dày vò con tim nó mệt mỏi chới với trong từng nỗi nhớ khuất xa chân trời.
     Nó biết uớc mơ cũng chỉ là mơ ước nhung nhớ cũng chẳng còn gì? Nó cố nhìn lại tìm chút gì đó vô vọng giữa hư không mà nó cho là quá khứ đã chôn chặt trong trái tim mền yếu rất gần nhưng lại xa vô tận. Tất cả chỉ là cái cảm giác lâng lâng lưu luyến mênh mang mà nó tự nghĩ ra mà thôi! Bởi khoảng cách của hai trái tim không hòa cùng một nhịp thì dù có ước muốn cháy bỏng đến đâu cũng không thể đến được với nhau.
     Vẫn biết rằng thời gian chẳng thể nào quay lại, mặc cho buồn đau nó cam chịu, uất hận nó khóc than, nỗi lòng nó chôn kín nhưng sao trong lòng nó vẫn nuối tiếc đầy vơi. Thời gian qua nó chưa bao giờ dừng lại, nó cứ mải miết đuổi theo những thứ hư vô, nó cẫn cứ ngoan cố bước đi để rồi lòng nó đau đớn. 
     Nó mệt mỏi, nó giằng co và trắng tay với tất cả sự thật trên chính con đường nó đi đến khi nhìn lại nó đã đánh mất quá nhiều. Đã từng hạnh phúc, đã từng yên vui, ngọt ngào, ảo tưởng, khi nếm vào thì ngây ngất hương yêu, mà đưa tay ra với thì chỉ lưng chừng một khoảng trống, mênh mang.

 http://4.share.photo.xuite.net/vigor81/14b106f/3837957/146170730_l.jpg
Share on Google Plus

About Unknown

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.
    Blogger Comment
    Facebook Comment

0 nhận xét:

Đăng nhận xét